Tuổi trẻ bôn ba khắp nơi, chàng trai về quê hương quyết ‘Đưa Rừng về Phố’
(Sóng trẻ) - Giữa lòng Hà Nội nơi mỗi tấc đất là tấc vàng, chàng trai trẻ lại chọn cách lạ đời khi “trồng rừng trong phố”. Với anh Đinh Quang Thắng, “Đưa Rừng về Phố” không chỉ là một dự án về quán cà phê đơn thuần mà là hành trình đưa con người gần lại với thiên nhiên.
Từ một kẻ lãng du đến khát vọng “Đưa rừng về phố”
Một chiều cuối đông Hà Nội, trên con phố nhỏ Châu Long, Đinh Quang Thắng - Phó Giám đốc Trung tâm Sáng tạo trẻ UNESCO Hà Nội ngồi trong góc nhỏ căn nhà cổ. Ánh sáng xiên qua khung cửa gỗ cũ, chạm vào những chiếc gùi, chum sành, gáo nước của người Ê Đê được anh sắp đặt cẩn thận như những mảnh ký ức. Giữa phố thị nơi từng khoảng không gian đều mang giá trị kinh tế, anh lại chọn gieo mầm cho một “khu rừng” nhỏ.
Ít ai biết rằng trước khi trở thành người đứng sau dự án “Đưa Rừng về Phố”, Thắng đã có gần một thập kỷ bôn ba nơi xứ người. Anh từng sống và làm việc ở nhiều quốc gia, đi qua hàng nghìn cây số, trải nghiệm những nền văn hóa khác nhau và thử sức trong nhiều môi trường. Những chuyến đi ấy mang đến cho anh sự trưởng thành, khả năng thích nghi và một tư duy hệ thống rõ ràng.
Tuy nhiên, càng đi nhiều, anh Thắng càng nhận ra một điều rằng giữa nhịp sống hiện đại, con người đang dần xa rời thiên nhiên.
Đại dịch Covid-19 là một dấu lặng lớn. Khi thế giới chậm lại, anh cũng có cơ hội nhìn lại chính mình. Nhiều người rời thành phố để tìm về vùng quê yên bình, nhưng Thắng hiểu rằng không phải ai cũng có thể “bỏ phố về rừng”. Gia đình, công việc, các mối quan hệ xã hội - tất cả níu chân con người ở lại giữa đô thị đông đúc.
“Tôi tự hỏi, nếu con người không thể về với rừng, tại sao không thử đưa rừng đến gần họ hơn?”, anh chia sẻ.
Ý tưởng ấy không phải một phút ngẫu hứng, mà là kết tinh của những năm tháng đi và trải nghiệm. Với anh Thắng, “rừng” không đơn thuần là cây cối hay núi đồi. Rừng là trạng thái cân bằng, nơi con người có thể hít thở sâu hơn, sống chậm lại và lắng nghe chính mình giữa bộn bề của cuộc sống.
Quyết định trở về Hà Nội vì thế không phải là bước lùi, mà là một lựa chọn có suy tính. Anh muốn bắt đầu từ một không gian nhỏ, nhưng mang trong đó một triết lý rõ ràng: phát triển bền vững, tôn trọng văn hóa bản địa và tạo ra giá trị cộng đồng lâu dài.
“Đưa Rừng về Phố” dần hình thành như một câu trả lời cho chính anh sau gần mười năm đi xa, trở về để làm gì?
Khi “rừng” bén rễ trong căn nhà trăm tuổi giữa phố
Năm 2022, sau nhiều ngày tìm kiếm, Thắng dừng lại trước căn nhà số 23 phố Châu Long - ngôi nhà hơn một thế kỷ tuổi với mái ngói phủ rêu và những rễ cây già quấn quanh tường như đang thì thầm với thời gian.
“Tôi biết đây là nơi rừng có thể trở về và phải là căn nhà này", anh nhớ lại.
Chủ ngôi nhà là cụ Hợi, hiện sinh sống tại Mỹ. Giữa khu phố cổ nơi giá trị bất động sản luôn được đặt lên hàng đầu, việc thuyết phục cho thuê để tạo dựng một không gian sinh thái không phải điều dễ dàng. Nhưng bằng sự chân thành và mong muốn gìn giữ hồn cốt ngôi nhà, anh Thắng đã nhận được sự đồng thuận.
Trước khi cải tạo, anh mời chuyên gia đến kiểm tra kết cấu, gia cố những phần xuống cấp nhưng tuyệt đối không phá vỡ kiến trúc cũ. Việc sửa chữa được thực hiện cẩn trọng, như một cách đối thoại với thời gian.
Vốn ngôi nhà đã cũ kỹ với dây leo kín bức tường cũ, nay với việc trùng tu lại với những vật dụng của người Ê Đê được bài trí mộc mạc, gợi nhắc đến núi rừng Tây Nguyên xa xôi cùng mùi cà phê rang lan tỏa, quyện cùng hương đất ẩm và mùi lá cây, tạo nên một không gian tách biệt khỏi sự ồn ã ngoài kia.
Không chỉ là điểm dừng chân của những vị khách trong nước, nhiều vị khách nước ngoài cũng hứng thú với vẻ ngoài mộc mạc, giản dị mang đậm phong cách cổ xưa của quán. Được trải nghiệm, thưởng thức vị cà phê nguyên bản từ núi rừng Tây Bắc, nhiều khách du lịch đã để lại nhiều lời nhắn thông qua cuốn nhật kí.
Không chỉ là nơi mang hồn của núi rừng về với phố, anh Thắng còn đặc biệt ấn tượng bởi anh đã gắn kết tình làng nghĩa xóm ở đấy.
Anh Thắng nói: “Điều lời nhất tôi nhận được không phải doanh thu, mà là tình cảm. Những bữa trưa nối tiếp bằng tiếng gõ cửa, khi cô chú mang sang bát canh, đĩa rau sang khi thấy tôi làm việc muộn ở quán. Chỉ thế thôi đã thấy ấm lòng”.
Những lần giúp trông xe hay hỏi han nhau khiến căn nhà cổ không còn là nơi dự án được thực hiện đơn thuần nữa, mà nó đã trở thành một phần của cộng đồng.
Với Thắng, “Đưa Rừng về Phố” không phải mô hình chạy theo xu hướng. Anh coi đó là một hệ sinh thái có thể phát triển lâu dài. Quán cà phê chỉ là một “ứng dụng” nhỏ trong một tầm nhìn rộng hơn nơi bất cứ không gian đô thị nào cũng có thể xuất hiện một khoảng xanh để con người nghỉ ngơi và tái tạo năng lượng.
Sau gần một thập kỷ bôn ba, lựa chọn trở về của Thắng không ồn ào. Giữa căn nhà cổ ngập hương núi rừng, anh tìm thấy điều mình mong muốn nhất: một góc bình yên giữa lòng Hà Nội - nơi thiên nhiên và con người có thể cùng tồn tại trong sự hài hòa.


-1756651692.png)