Bố à, con ước mình bé lại!

(Sóng trẻ) - Lúc bé, tôi chỉ ước mình nhanh lớn, để được nhận những phần thưởng của bố với giao kèo đơn giản: “chỉ cần cao hơn bố, bố thưởng thật to”. Rồi giật mình nhận ra, cao hơn bố để làm gì khi thời gian vẫn đang bào mòn chiều cao của bố. 20 tuổi đầu, con thèm mình được bé lại… 
 
Bố của con, ngày con đang lớn, ngày một cao thêm, choi choi với mớ quần áo treo trên móc, bố nhẹ nhàng vươn tay đỡ xuống, rồi xoa đầu: Hây, chẳng mấy khi mà con gái cao bằng bố rồi. Ngày ấy con ngây thơ cứ nghĩ, con sẽ cao lớn và quyết với bố rằng sẽ cao bằng bố vì mới lớp 9 mà con đã đứng ngang chân mày bố rồi. Bố cười: “Bố sẽ không cao nữa để đợi con”. 

Ngày ấy con còn quá ngô nghê, tự đắc rằng bố không cần đợi, tự con sẽ chạy kịp chiều cao mét 67 của bố thôi. Rồi 2 bố con nắc tay hứa, khi nào con cao bằng bố bố sẽ tự tay vào bếp nấu cháo ngao ăn mừng. Và, bố dừng cuộc chơi phân đua chiều cao với con lúc nào chẳng hay, lớp 12 con đã cao bằng bố. Khi ấy con vẫn quá khờ dại, hớn hở khoe chiến tích của mình, lại quyết với bố rồi con sẽ cao hơn bố. Tay bố bóc vỏ ngao, cười khì: Cao hơn bố là có thưởng lớn!

Một mình con vẫn ung dung với cuộc chiến mà phần thắng nghiêng về mình. Cho đến khi ra Hà Nội, nỗi nhớ nhung ngập tràn, công cuộc yêu thương con – bố bị xa cách, con cứ ước, mình vẫn thấp hơn bố, càng thấp càng tốt để hàng ngày ngồi đong đếm từng centimet chiều cao. Cứ thấp hơn bố, mãi mãi chẳng cao lớn cũng được…

0f81cae3a_small_1308383799.nv_820x1024.jpg

Mãi mãi trong vòng tay của bố

Rồi ngày nghỉ 20-10, con về nhà để ăn ké ngày phụ nữ của mẹ. Con tròng trành, bất giác giật mình, là con đã cao hơn bố rồi ư? Hay là…Bình hoa giấy trên kệ tủ vẫn y nguyên như thế, trước đây bố dễ dàng chạm tới, nhưng giờ kiễng chân hoài mới với xuống được. Con không biết hay con đã quá vô tâm, rõ ràng đến tuổi gần 60 của bố chiều cao như mòn dần …

Bố vẫn thế, vẫn nụ cười ấy trìu mến, xoa đầu con: Ôi, con gái tôi cao hơn tôi đến 2 centimet rồi đấy! Đến đây, tôi chẳng còn thích cuộc đua cao thấp này nữa, tôi nghẹn đắng cổ họng ôm ghì cánh tay bố dựa vào, mặc kệ cao hơn hay không tôi vẫn phân bua: Bắt đền bố, cả năm nay con chẳng cao thêm được tí nào.

Ước, ước rằng chiều cao của hai bố con sẽ mãi như nhau, con chẳng cần phần thưởng lớn mà bố hứa nữa đâu. Chỉ cần mỗi lần về quê thì bố con mình vẫn luôn là cặp đôi mét 67 của gia đình, chỉ cần bố vẫn luôn khỏe mạnh, luôn ở bên con! 

Lê Linh
Báo mạng điện tử K32

Cùng chuyên mục

Đừng bỏ lỡ
Khóa II Khoa Báo chí: Hành trình 50 năm hội ngộ và tri ân

Khóa II Khoa Báo chí: Hành trình 50 năm hội ngộ và tri ân

Tin nổi bật2 tuần trước

(Sóng trẻ) - Nhân kỷ niệm 50 năm ngày tựu trường của cựu sinh viên báo chí (1975 - 2025), ngày 15/3, Ban liên lạc khóa II khoa Báo chí tổ chức buổi gặp mặt thân mật tại tầng 10, tòa nhà A1, Học viện Báo chí và Tuyên truyền.

Người dân cả nước hân hoan đón Giao thừa Tết Ất Tỵ 2025

Người dân cả nước hân hoan đón Giao thừa Tết Ất Tỵ 2025

Tin nổi bật2 tháng trước

(Sóng trẻ) - Thời khắc chuyển giao sang năm mới Ất Tỵ 2025, không khí hân hoan bao trùm nhiều tỉnh thành trên cả nước. Hàng triệu người dân từ Bắc vào Nam hòa mình vào màn pháo hoa rực rỡ, các chương trình nghệ thuật đặc sắc cùng nhiều hoạt động văn hóa.

Mời độc giả tham dự Tọa đàm trực tuyến "Đi và viết khi ta còn trẻ"

Mời độc giả tham dự Tọa đàm trực tuyến "Đi và viết khi ta còn trẻ"

Tin nổi bật4 tháng trước

(Sóng trẻ) - 14h30 ngày 05/12/2024, Trang tin điện tử Sóng trẻ sẽ tổ chức Tọa đàm trực tuyến với chủ đề “Đi và viết khi ta còn trẻ”.

XEM THÊM TIN

SỰ KIỆN NỔI BẬT

TIN ẢNH

XEM NHIỀU NHẤT

TIN NỔI BẬT

DIỄN ĐÀN